Day 17 – Write about something that was better than you expected.

only time

có hai điều mình hiếm khi nào làm, thời gian còn ở Sài Gòn, là đi xem và đi du lịch một mình.

như một nỗi ám ảnh trong lòng, rằng dù là sở nguyện của bản thân, cũng sẽ khó tránh khỏi được cảm giác cô đơn quẩn quanh trong tâm trí.

cho đến năm ngoái, trước một kỳ nghỉ dài, mình quyết định đi chuyến đi một mình đầu tiên ở phương Đông, chặng đường qua dãy Tateyama Apine Route. mình cứ sợ chuyện đi như vậy sẽ khiến mình buồn nhiều hơn vui. và những mệt mỏi không có bạn đồng hành trên một cuộc hành trình dài cũng chỉ có mình mình có thể gánh lấy. sẽ không có người cùng hàn huyên tâm sự, hay đơn giản chụp lấy một bức hình, cùng nhau ăn một bữa ăn ngon.

nhưng mà rồi lúc nhìn khung cảnh lướt dần và thay đổi qua cửa sổ tàu, lúc nhìn những tòa nhà chọc trời của Tokyo hay phố thị sầm uất dần được thay thế bằng màu xanh của cây cỏ, núi đồi, của đồng ruộng, lúc nhìn khung cảnh làng quê trôi qua tầm mắt thì tự nhiên mình nhận ra là trong lòng mình vẫn vẹn nguyên niềm háo hức trước một chuyến đi dài. như hồi mình 20 tuổi.

đoạn đứng trước con đập Kurobe cao nhất Nhật Bản, một bên là núi Azakawa hùng vĩ, một bên là hồ nước yên bình trong ánh chiều vàng, cái sự đối lập lạ thường đến mức nó khiến mình mình nhớ lại, về những chuyện đã đi qua trong đời, sao mình lại có mặt ở đây, những đoạn mình không vui, những đoạn thăng trầm sáng tối khác nhau như vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì nữa, mình chưa biết. nhưng khoảnh khắc đứng ở đó, theo một nghĩa nào đó, mình nghĩ là mình hạnh phúc. vì được ở đây, vào giờ phút này.

vậy là hóa ra chuyện đi lần đó trở thành ký ức trong ngần. có những điều đến muộn, chỉ là mình chưa biết mà thôi.

(Tokyo, 2021.01.11)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *