Day 10 – Tell me about a meal you can’t forget, in as‌ much detail as you can remember

bữa ăn.

đối với cô mà nói, ăn uống là niềm vui. cái niềm vui đơn giản và dễ thực hiện hơn bất kỳ một niềm vui nào khác. sự mãn nguyện ngập tràn trong cơ thể khi được ăn một miếng ăn ngon.

có tác giả nào đó viết rằng “đừng đi ăn một mình”. nên nếu phải nói về một bữa ăn không thể nào quên, cùng với ai, ở đâu và khi nào, thì chắc có lẽ là bữa ăn ngày hôm đó. ngày mà cô quyết định nghỉ việc rồi ở lại đây, và nhận ra là mình không có nhiều nơi để ở lại. không có nhiều nơi để bạn có thể nương tựa vào khi ở một xứ lạ, không có nhiều những gương mặt thân quen.

và tất cả những mối tơ vò ấy được giải quyết trong một bữa ăn ở nhà anh T. anh chỉ nói đơn giản với cô rằng, cứ qua nhà, cùng nhau ăn với nhau một bữa ăn. cùng – nhau – ăn – với – nhau – một – bữa – ăn.

chỉ vậy thôi, mà cảm động.

bao lâu rồi trên bàn ăn không có hơn một cái chén, hơn một đôi đũa. bao lâu rồi không có ai hỏi cô món này như thế nào, có vừa miệng không. cũng không có ai hỏi cô có muốn ăn thêm không, món cơm trộn này ngon lắm, húp thêm chút canh miso cho ấm người.

thật ra cô không nhớ chính xác ngày hôm đó là ngày như thế nào. mọi người đã cùng nhau ăn những món ăn có mùi vị ra sao. nhưng mà thứ đọng lại trong lòng là cái mùi ấm áp của một bữa ăn đông người. là tiếng cười nói xung quanh. và không sao, mình không một mình, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. bằng cách này hay cách khác.

đêm đó, cô quay rồi nhắn tin với anh, nói: lâu lắm rồi em mới có cảm giác như là được trở về nhà.

(Tokyo – 2020.08.31)

You Might Also Like

Leave a Reply