Day 11 – Write about a time when you were let off the hook. Forgiven.

IMG_3158

until the very end

một người bạn nói, chữ của mình phảng phất như không khí Rừng Na Uy, chắc có lẽ vì vậy mà mình chưa từng coi rằng mình nên xem việc viết là chuyện nghiêm túc để theo đuổi.

vì không coi là nghiêm túc nên chưa từng chuyên tâm.

có lần có người hỏi, có phải là em vẫn còn đó những câu chuyện muốn được viết ra và nhớ đến. tại sao lại không thể bắt đầu. vì cuộc hành trình không hề có điểm đến hay vì những câu chuyện dốc lòng mình ra kể rồi không hề được hồi đáp.

à còn về những bóng tối trong lòng. vắt kiệt ra để biến thành chữ viết. hay vì cô từng nói, muốn chữ của mình là những điều đẹp đẽ và sáng trong. thứ văn chương ấm áp mang lại niềm vui cho người khác. nhưng không dễ dàng để viết ra những điều như vậy khi bản thân cô không cảm thấy nhiều ngày vui và hạnh phúc.

mà rồi, mình nghĩ những đổ vỡ và đứt gãy trong lòng có là sai, và một câu chuyện được ươm mầm từ những điều như vậy có gì là không đúng. phải chăng vẫn cần những câu chuyện như vậy, để những người bên ngoài kia – giống như mình – biết được rằng cuộc hành trình mà họ ngỡ là đơn độc ấy, hóa ra là họ cũng không hề một mình. những cảm xúc đau đớn không thể nào gọi thành tên, những ngày cô độc bằng bất cứ giá nào cũng không thể kết nối với thế giới và những ngày lạc lõng giữa cuộc hành trình trưởng thành ấy. sẽ có những đoạn chúng ta giống và khác nhau.

nhưng viết ra và kết lại, theo một cách của riêng mình, rồi chạm đến những người khác nhau bằng câu chuyện ấy, để biết rằng,

không sao. ngày hôm nay không muốn cố gắng nữa cũng không sao.
và rồi một ngày nào đó, chúng ta rồi sẽ ổn.
theo cách của riêng mình, có phải không?

từ,
Di
(Tokyo – 2020.09.04)

You Might Also Like

Leave a Reply