#12. ánh sáng. bóng tối.

some kind of peace

thi thoảng, mình tự hỏi, là con người ta có thể để bóng tối trong lòng nó xâm lấn mình đến mức nào. và đâu là ranh giới giữa cái thiện và ác. đúng và sai.có nhất thiết phải cố gắng hết sức, bằng mọi giá, để trở thành một người tốt trong câu chuyện của người khác hay không. bao lâu là đủ lâu cho một ám ảnh, để có thể “let it go” và “move on”.

#10. away from home

bạn hỏi mình, mùi vị của Tết xa nhà như thế nào.

mình nhớ năm 2018, là lần thứ hai mình lại ăn Tết ở Tokyo. năm năm kể từ lần đầu tiên. vậy mà vẫn không quen được. ngày 28 Tết ở phương xa thì cũng chỉ là ngày thường bạn biết đấy.  mọi thứ nó bình thường đến mức, mình quên mất rằng hôm đó đã là 28 Tết rồi.

#9. khởi sự

buổi sáng cuối năm – đường về nhà

Tám chữ có – Lê Cát Trọng Lý

mình hít một hơi thật sau, trước khi đặt tay xuống bàn phím. chị Ayu vừa nhắn tin chị làm việc xong rồi, trên đường về có cần chị mua gì cho không. những điều đơn giản như vậy, làm mình thấy ấm áp và ủi an.

hôm nay (lại) là ngày đầu một năm mới.

#8. mùa thu

Showa Kinen Park
hình chụp tại công viên Showa Kinen

mùa thu lá xanh

Sống dưới những vì sao.
Sống dưới những vì sao, vào mùa thu, trong mùa thu ngọt ngào, giữa những hầm thơm mùi rượu nho, vùi mặt vào tóc các nàng, đi bên cạnh nghĩa địa nơi cha yên nghỉ, tỉnh dậy trong một căn nhà nhỏ, nhìn rèm trên cửa sổ, những giấy dán tường từ thế kỷ trước, đi ngang qua công viên ẩm ướt đang úa vàng, tìm dấu vết những vì sao trên bầu trời đang rạng, và sống, sống.
(Bốn Mùa, Trời và Đất – Márai Sandor)

.
vậy là sắp hết mùa thu (hay là đã hết rồi?!)
nhớ hôm nọ tăng ca đến khuya rồi đi sento về với senpai, người bên cạnh rít một hơi thuốc rồi nói:

#7. “hãy ngồi xuống đây và hít thở sâu…”

on the way
trên đường đi làm

vì sao cố giấu đi thật thà

*Tựa bài viết trích dẫn từ một câu của cô Đoàn Minh Phượng

“Hãy ngồi xuống đây và thở sâu. Ở đây mọi thứ đều yên lành. Thế giới bên ngoài cũng yên lành, tất cả khổ đau đều tại tâm mình.”
(Đoàn Minh Phượng)

Những ngày đầu tháng Mười có phần ảm đạm khi mình bước ra khỏi những ngày làm việc một mình và quay trở lại cuộc sống tám tiếng ở văn phòng. Nói ảm đạm không hẳn là vì không quen làm việc với người khác mà chắc vì mong đợi nhiều, rồi mọi việc bỗng diễn ra theo chiều hướng bản thân không kiểm soát được.

#1. we move lightly

we move lightly
(hình chụp ở YokohamaHakkeijima Seaparadise)

we move lightlyDustin O’Halloran

ngày đầu tiên của năm mới, thức tới 06 sáng rồi nằm ngủ vùi cho đến tận trưa. nằm ngâm mình trong ofuro còn thơm mùi yuzu, để điện thoại chạy đi chạy lại We move lightly của Dustin O’Halloran, đọc thư của x, ngẫm nghĩ về một chặng đường đã đi qua.