#21. 旅立ち – tabidachi

hình chụp tại đền Akagi – 2022.01.03

tên blog là Tabidachi (旅立ち). bốn chữ phát âm rõ ràng như thế. dịch sang tiếng Việt có nghĩa là “hành trình” hay “cuộc đi”.

đêm rời thành phố gần biển, có cảm giác rất rõ ràng rằng đã đến lúc đọc được Áo chi tế đạo (Oku no hosomichi) của đại sư Matsuo Basho. và cảm, bằng tấm lòng chân sơ của người đi.

Continue reading “#21. 旅立ち – tabidachi”

#16. sống như một cái cây.

(hình chụp Bé Trà – Sài Gòn/2015)

Này Lâm ơi

Có một dạo người liên tục nổi mẩn đỏ, đụng vào nghe ngứa ran, ấy là khi mới trở về Sài Gòn. Bạn mách nước mua lá trà về tắm. Rồi thành thói quen lúc nào không hay biết, mỗi buổi trong ngày, đều phải hãm một bình trà nóng, rồi dùng thứ nước ấy gột bỏ những dư vị bám lại trên người. Những ngày mưa, bỏ thêm vào một ít gừng, mỗi lần mở nắp bình, nghe thấy mùi ấm nồng quyện đầy trong không khí. Nói dài dòng vì ấy chính là cớ sự cho sự hiện diện của Bé Trà ở nhà cô.

Continue reading “#16. sống như một cái cây.”

#15. những đoạn để nhớ.

(hình chụp tác phẩm Sea of Time ’98 – đảo Naoshima)

all I want – Kodaline

mình đang sống những ngày kỳ lạ nhất đời mình.

cũng đã hơn một tuần từ hồi chuyển sang nhà mới.
thời gian nghỉ việc cũng vào khoảng đó.
ngày đầu tiên nhắn tin cho anh T nói, mình không có chỗ ở rồi, có thể ở lại nhà anh được không.
anh không nói gì, chỉ nói qua nhà cùng ăn một bữa cơm, nói chuyện đã.
căn nhà nhiều người từ khắp nơi đến ở, căn nhà mình đã tới từ năm năm trước, vậy mà có lúc lại là nơi bao dung, chứa chấp đứa trẻ chưa biết nên đi đâu, làm gì.
ngày đi qua, rồi đi về, mình biết trong lòng đã quyết gì, cũng biết con đường mình đi từ giờ sẽ khác.
vậy là bỏ hết những chuyện đã lên kế hoạch, những điều tưởng như đã định sẵn; mà bước đi trên một lối đi chưa biết tương lai thế nào.
không rõ mình dũng cảm hay ngờ nghệch.

Continue reading “#15. những đoạn để nhớ.”

#14. mùa hè

chichu museum
(hình chụp tại bảo tàng Chichu. mùa hè. 28)

you are a memory

mình vừa đánh xong một dấu tick nhỏ trong checklist những chuyện muốn làm trong năm. bên cạnh cái phần đi tới đảo Naoshima, thăm bảo tàng Chichu.
lạ kỳ, là thấy lòng như vẫn ở lại bờ bên đó. dù người đã ở bên này phố thị.

Continue reading “#14. mùa hè”

#12. ánh sáng. bóng tối.

some kind of peace

thi thoảng, mình tự hỏi, là con người ta có thể để bóng tối trong lòng nó xâm lấn mình đến mức nào. và đâu là ranh giới giữa cái thiện và ác. đúng và sai.có nhất thiết phải cố gắng hết sức, bằng mọi giá, để trở thành một người tốt trong câu chuyện của người khác hay không. bao lâu là đủ lâu cho một ám ảnh, để có thể “let it go” và “move on”.

Continue reading “#12. ánh sáng. bóng tối.”

#10. away from home

bạn hỏi mình, mùi vị của Tết xa nhà như thế nào.

mình nhớ năm 2018, là lần thứ hai mình lại ăn Tết ở Tokyo. năm năm kể từ lần đầu tiên. vậy mà vẫn không quen được. ngày 28 Tết ở phương xa thì cũng chỉ là ngày thường bạn biết đấy.  mọi thứ nó bình thường đến mức, mình quên mất rằng hôm đó đã là 28 Tết rồi.

Continue reading “#10. away from home”

#9. khởi sự

buổi sáng cuối năm – đường về nhà

Tám chữ có – Lê Cát Trọng Lý

mình hít một hơi thật sau, trước khi đặt tay xuống bàn phím. chị Ayu vừa nhắn tin chị làm việc xong rồi, trên đường về có cần chị mua gì cho không. những điều đơn giản như vậy, làm mình thấy ấm áp và ủi an.

hôm nay (lại) là ngày đầu một năm mới.

Continue reading “#9. khởi sự”