chuyện ở đây

#7. “hãy ngồi xuống đây và hít thở sâu…”

on the way
trên đường đi làm

vì sao cố giấu đi thật thà

*Tựa bài viết trích dẫn từ một câu của cô Đoàn Minh Phượng

“Hãy ngồi xuống đây và thở sâu. Ở đây mọi thứ đều yên lành. Thế giới bên ngoài cũng yên lành, tất cả khổ đau đều tại tâm mình.”
(Đoàn Minh Phượng)

Những ngày đầu tháng Mười có phần ảm đạm khi mình bước ra khỏi những ngày làm việc một mình và quay trở lại cuộc sống tám tiếng ở văn phòng. Nói ảm đạm không hẳn là vì không quen làm việc với người khác mà chắc vì mong đợi nhiều, rồi mọi việc bỗng diễn ra theo chiều hướng bản thân không kiểm soát được.

(more…)
chuyện phim

#6.The fools who dream

BGM: City of Stars

Mình đi xem phim này sau những ngày hoàn toàn không hiểu điều gì sẽ xảy ra với tương lai mình sắp tới đây. Khi thất bại đến lần thứ một chục cho công việc ở nơi bạn hết lòng mong muốn, từ cơ hội này đến cơ hội khác lần lượt tới rồi đi, mình nghĩ những câu khích lệ bản thân rằng mình không có duyên với công việc đó hay mọi thứ rồi sẽ tươi sáng hơn sẽ dần được thay thế bằng những câu tự vấn tiêu cực hơn: liệu rằng mình có phải là đồ thất bại, bất tài hay vốn dĩ mình không tốt như mình vẫn tưởng. Và những mối quan hệ thân thiết xung quanh bỗng dưng trở nên bất ổn một cách khó hiểu. Nỗi thất vọng ở lại rất lâu. Nhất trong 365 ngày trong năm (dù năm này vẫn chưa kết thúc).

(more…)
chuyện viết

Day 12 – Tell me about a teacher.

prelude 6 – Max Richter

viết về một người giáo viên.

mình có hơi chùng tay và không biết phải viết về ai. trường học thì cũng có nhiều niềm vui và niềm trân quý với những người đã từng dìu dắt mình thì vẫn còn vẹn nguyên đó.

tính ra đã gần 7 năm từ lúc không còn đi học nữa (hay gần như thế, trí nhớ thì cứ lúc nhớ lúc quên). chắc chắn những người thầy người cô mình nhớ đến thì phải hơn đầu ngón tay, nhưng chắc có lẽ vẫn còn ghi nhớ trong ký ức nhiều nhất là cô Vân dạy Văn năm 12.

(more…)
chuyện viết

Day 11 – Write about a time when you were let off the hook. Forgiven.

IMG_3158

until the very end

một người bạn nói, chữ của mình phảng phất như không khí Rừng Na Uy, chắc có lẽ vì vậy mà mình chưa từng coi rằng mình nên xem việc viết là chuyện nghiêm túc để theo đuổi.

vì không coi là nghiêm túc nên chưa từng chuyên tâm.

có lần có người hỏi, có phải là em vẫn còn đó những câu chuyện muốn được viết ra và nhớ đến. tại sao lại không thể bắt đầu. vì cuộc hành trình không hề có điểm đến hay vì những câu chuyện dốc lòng mình ra kể rồi không hề được hồi đáp.

(more…)

chuyện viết

Day 9 – Write about something you didn’t throw away

seven days walking

gần cả mấy tuần liền mình không viết. và không biết là cái thử thách này đến bao giờ mới đi được tới ngày cuối.

viết về một thứ mình chưa bao giờ vứt đi. chắc là không gì ngoài thư từ.

dù Murakami đã từng viết “thư cũng chỉ là giấy thôi mà. cứ đốt chúng đi và những gì còn lại trong lòng mình thì vẫn còn mãi, mà có giữ chúng thì những sẽ phai nhạt rồi cũng sẽ cứ nhạt phai”.

(more…)
chuyện viết

Day 8 – Write about a time you tried something for the first time

introduce mùa xuân
(hồi đó em cũng nghe bài này, lúc lần đầu tiên lên Đà Lạt nghe chị Lý hát)

lần đầu tiên em rời Tokyo đi xa.

tại vì là lúc nhìn thấy tấm hình con đập ngăn cách giữa hai bên không gian, một bên là rừng già, còn một bên là hồ nước yên ả. em đã nghĩ là em muốn đến đây, một lần ở trong đời.

có rất ít những nơi em nghĩ, mình cần phải đến, ít nhất một lần trong đời.

(more…)