Day 21 – Write about someone you never see again.

ngày 2020.12.20 – mình và mọi người tiễn anh đi đoạn cuối

Living Room Songs || Ólafur Arnalds

people come and go.

có quá nhiều người đã đến và đi, quá nhiều lời chào nhưng không có lời từ biệt. không như hồi nhỏ nói nghỉ chơi là nghỉ chơi, rõ ràng, rành mạch và dứt khoát.
lớn lên rồi, sự chia ly đôi khi nó âm ỉ, dai dẳng mà đau đớn hơn. có khi, còn không hiểu tại sao một câu chuyện lại kết thúc, sau dấu chấm lửng đã là dấu chấm hết.

mình mạn phép viết về nỗi buồn bên trong mình.
về người mà mình không còn bao giờ gặp lại nữa. dù chỉ là để nói xin chào, và nhìn người cười hiền đáp lại.
như sáng mùa đông hôm đó mình nghe tin chị S báo là anh T mất rồi. mình vẫn còn nhớ buổi sáng hôm đó, mình lên công ty mà không có một chút gợn buồn trong lòng. hay là tâm trí mình nó không chấp nhận sự thật là như vậy.

ừ, vốn dĩ, mình là một đứa chậm cảm.
nỗi đau thường đến muộn hơn người khác nhiều khắc. vẫn như lúc nhỏ cứ nghĩ tỉnh dậy là chuyện bắt đầu lại như mới.

mình nhớ cái đêm trước ngày tiễn anh đi lần cuối, mình nằm đọc lại hết thư giữa mình và L. không biết vì cơn cớ gì. nhớ lại những người đã không còn hiện diện trong đời mình, bằng cách này hay cách khác.
những người đến và đi, có thể bạn không cần nhớ, nhưng mình biết trong một khắc nếu có nhớ đến bạn, mình vẫn luôn mong là ở đó bạn vui. như L nói thì “chuyện tốt cuối cùng mình có thể làm cho bạn”. chỉ là không còn đi cùng nhau một đoạn nữa thôi. rốt cuộc, cũng không phải chuyện sinh ly tử biệt.

tháng 12 mà trời nắng ấm. cả đoạn đường dài trời xanh ngăn ngắt. mọi người vẫn giữ được bình tĩnh cho đến lúc vào gặp anh lần cuối. suốt cả đoạn đường ngày hôm đó, mình cố nhớ lại lần cuối mình gặp là khi nào, là lần sinh nhật chị O. còn nói khi nào anh chị đi chơi xa về lại gặp nhau nhé. rõ ràng là đã nói gặp lại nhau rồi mà.

rồi mà.

rồi mà.

vậy mà, người đã sang sông.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *