Day 22 – This quote by Zora Neale Huston. “There are years that ask questions and years that answer.”

(hình chụp tại đảo Naoshima)

con đường bình phàm

thật khó để viết ra những suy nghĩ về việc này, chỉ vỏn vẹn trong vòng 10 phút.

nhưng mình nghĩ có những thứ mình cần phải tuân thủ nguyên tắc của nó, và mình lại ngồi xuống để viết và để mặc suy nghĩ cứ tuôn ra thử xem sao.

hồi hôm nọ, gặp H, mình nói ở mình chỉ có mình, và những câu hỏi nó đến trong tâm tưởng nhiều hơn. có những câu hỏi sẽ không bao giờ đến và vang vọng trong tâm trí nếu mình ở nguyên đoạn đấy, với những đám đông.
mình nghĩ nhiều hơn khi đi bộ một mình, có những lúc mình có thể trả lời nó ngay – những suy tưởng trong lòng. có những lúc nó nằm im lìm ở đấy, chờ mình ở một thời điểm khác, đi tìm câu trả lời nằm ở đâu đó ngoài kia.
có đôi khi, mình nghĩ rốt cuộc lẽ sống của mình vì điều gì, có ý nghĩa gì, hay có cần có ý nghĩa gì không. những tháng ngày ở đây sẽ dẫn tới đâu, ừ, mình không biết.

có những câu hỏi, chắc có lẽ tụi mình không dễ dàng để tìm ra câu trả lời liền.
có những đoạn phải đi, phải khác đi, phải đau đớn và trăn trở qua nhiều ngày.
không có một cuốn sách tham khảo nào có thể cho mình một đáp án cụ thể, chính xác và rõ ràng. mà nếu có, thì có lẽ mình cũng không muốn tin 🙂

cho đến bây giờ, thứ dẫn lòng mình 8 năm về trước và nhiều năm về sau, có lẽ, vẫn vẹn nguyên như ngày mình cẩn trọng đặt nó trong lòng.
“Chúng ta cần phải đi để hiểu rõ lòng mình. Ngẩng đầu thấy nắng lấp lánh, trời vẫn còn xanh. Đi để quay trở về với người và nơi chốn mình thương. Cô cho rằng đó chính là cách mình sống. Không gì khác hơn”
những câu trả lời nó vẫn nằm ở ngoài kia, chờ mình đến tìm ra và vui một niềm vui bé mọn.

mà nếu vậy, sao có thể ngừng đi.

(Tokyo, 2021.08.29)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *