Day 8 – Write about a time you tried something for the first time

introduce mùa xuân
(hồi đó em cũng nghe bài này, lúc lần đầu tiên lên Đà Lạt nghe chị Lý hát)

lần đầu tiên em rời Tokyo đi xa.

tại vì là lúc nhìn thấy tấm hình con đập ngăn cách giữa hai bên không gian, một bên là rừng già, còn một bên là hồ nước yên ả. em đã nghĩ là em muốn đến đây, một lần ở trong đời.

có rất ít những nơi em nghĩ, mình cần phải đến, ít nhất một lần trong đời.

cho đến bây giờ là Hà Nội. một hòn đảo có tên là Naoshima. và đoạn Alpien route hay được nghĩ là nóc nhà Nhật Bản này.

đoạn đường phải trải qua rất nhiều làn chuyển đổi phương tiện. mà như thường lệ, những ngày em đi xa trời vẫn mưa luôn, em mệt. cái mệt của một người đi một mình mà không có lấy một người bạn đường khích lệ rằng: D cố lên.
nhưng cái lúc đứng lặng người trước khung cảnh hùng vĩ của thiên nhiên và con đập nước trước mắt, lúc nhìn rừng già xanh thẳm, và mây qua đỉnh núi, và cái lạnh của mưa phả vào người, em đã nghĩ rằng tất cả những đoạn lạc lõng và cô đơn của việc đi một mình, nó đều xứng đáng. kể cả những câu chia tay đã nói, và những người đã đến rồi đi, nếu không trải qua những điều đó, chắc gì em đã ở đây.

hay như lúc đứng nhìn tác phẩm Ladder to the heaven của cô Yayoi Kusama, và cả lần đứng giữa bảo tàng Karazawa 21 century, em đều tự cảm thấy biết ơn từng phút một. vì mình có cơ hội đứng ở đây, nhìn ngắm những điều đẹp đẽ dường này.

mà anh biết không, em đã luôn nghĩ vậy, dù cho có trải qua bao nhiêu lần cay đắng trong đời, thì em vẫn sẽ là “một người đang đi”.

và chuyến đi nào thì cũng nên là chuyến đi đầu tiên, với vẹn nguyên những háo hức và niềm vui như thưở ban đầu.

(Tokyo, 2020.07.29)

You Might Also Like

Leave a Reply